“Bạn phải học cách tin tưởng vào bản thân và tự tìm hiểu mọi thứ” – Carmen Agra Deedy

Tác giả và tác giả viết sách dành cho trẻ em – Carmen Agra Deedy 

“Love in the library quiet and cool

Love in the library there are no rules

Surrounded by stories surreal and sublime

I fell in love in the library once upon a time.”  _ Jimmy Buffett _

Carmen Agra Deedy thường xuyên hát những lời bài hát này. Sau khi cô kể một cách thành thạo câu chuyện về việc thất bại nặng nề cùng với cuốn sách đầu tiên của cô. Năm cô tám tuổi, có một cái gọi là Charlotte’s Web. Và từ đó cô bắt đầu nghiện những câu truyện, đọc và những cuốn sách suốt đời. 

Nhưng không phải lúc nào Carmen Agra Deedy cũng cho biết rằng cơn nghiện của cô rắc rối như thế nào. Cô mắc chứng khó đọc. Cô là một người mắc chứng khó đọc. Không có thành tựu nào của cô đến một cách dễ dàng cả. Cô tự học nghề kể chuyện. Việc đọc sách của cô luôn luôn được chăm chút. Và những cuốn sách dành cho trẻ em từng đoạt giải thưởng của cô ấy. Chúng đều chiến đấu theo cách của chúng từ bộ não cho đến chữ in rất khó.

Những câu chuyện dành được giải tthưởng của Carmen Agra Deedy

Carmen Agra Deedy đã nhận được danh hiệu trên toàn thế giới. Những câu chuyện đầu tiên của cô được phát sóng trên “All Things Considered” của NPR. Cô đã biên soạn 12 thành một cuốn sách và ghi chúng vào đĩa CD, Growing Up Cuban ở Decatur, Georgia. Cô kể từng câu chuyện bằng giọng nói nhanh của mình. Một giọng nói tuyệt vời, hài hước và sâu sắc. 

Tiếp theo là hàng chục cuốn sách cho trẻ em của cô. Cô đã trình diễn những câu chuyện của mình cho người đoạt giải Pulitzer, người đoạt giải Nobel. Và cả các nguyên thủ quốc gia, nhưng khán giả yêu thích của cô vẫn là trẻ nhỏ. Cô dành gần nửa năm để đọc sách cho lũ trẻ nghe. 

Những đứa trẻ đủ trẻ để ôm lấy Library Dragon của cô một cách kỳ diệu (một sinh vật quan tâm đến những cuốn sách hơn những đứa trẻ muốn đọc chúng). Hoặc là Martina the Beautiful Cockroach (một con bọ đã sẵn sàng để chôn một chân trong hôn nhân). Carmen Agra Deedy tin tưởng sâu sắc rằng những câu chuyện sẽ tạo ra cộng đồng. Cô nói, “Chúng ta là động vật xã hội và một câu chuyện hay sẽ tạo ra mối quan hệ đồng cảm. Nó xoay quanh một sợi dây gossamer và thu hút trí tưởng tượng của nhau”.

Tuổi thơ của Carmen Agra Deedy

Câu chuyện của riêng cô tất cả đều quá thực. Carmen Agra Deedy đến một thị trấn nhỏ ở Georgia năm 1960 khi mới 3 tuổi. Và gia đình cô đã rời khỏi Castro của Cuba. Cô là một người tị nạn nghèo nàn, nhút nhát và mắc chứng bệnh tàn tật. Cô chỉ có thể nói được tiếng Tây Ban Nha. Carmen lúc nhỏ không có một người bạn nào trên thế giới này. Cô mô tả bản thân rất nhạy cảm rằng “Tôi không có gì ngoài bộ xương để bảo vệ mình”. Và giống như đám mây bụi bẩn của nhân vật Peanuts Pig-Pen. Carmen liên tục bị che khuất bởi một khung cảnh chán nản. Cô nghĩ mình là một cô gái kỳ quặc.

Đến khi học đọc ở lớp một, cô đã bị khiếm khuyết. Cô đã học những âm thanh của tiếng Tây Ban Nha, tiếng mẹ đẻ của cô. Nhưng bây giờ giáo viên yêu cầu cô gắn ngữ âm tiếng Anh vào hỗn hợp chữ cái. Thì Carmen không thể thực hiện chuyển đổi. Cô biết các chữ cái của mình và lúc đó cô đã nói một số từ tiếng Anh, nhưng để đọc nó? Cô cần phải viết và tiếp theo sau đó là đọc. Với toán học thì cô chỉ làm cho nó trở nên tồi tệ hơn. 

Những biểu tượng gắn liền với hư không đối với cô. Một giáo viên liên tục chỉ vào trang giấy không có ý nghĩa gì hơn nếu cô đang hát ngược. Và chỉ ngón út của mình trong không khí để giữ thời gian. Carmen thu mình lại trong mình. Khi giáo viên lớp một thông báo ý định lấy thước đo ống chân của Carmen vì cô không thể nào có “mật mã”. Thì Carmen lao ra khỏi cửa và chạy về nhà. Giờ thì cô biết mình không chỉ kỳ lạ mà còn bị câm nữa.

Mọi thứ dần tồi tệ hơn 

Gia đình cô chuyển đến một ngôi trường láng giềng giàu có hơn, sạch sẽ hơn khi cô học lớp ba. Nhưng điều đó chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Carmen vẫn nghèo và là người Cuba. Nên cô nhớ năm học ở trường Tiểu học Cascade đó chỉ đơn thuần là một cuộc tàn bạo. Đó là mùa mở màn về nạn bắt nạt vì người chịu tổn thương lớn nhất là giáo viên của cô. Một người phụ nữ có tên và khuôn mặt mà Deedy đã chặn lại. 

Chính tả của Carmen Agra Deedy tệ và phép nhân của cô thì tệ hơn. Cô có vấn đề với cảm giác không gian của mình, và sẽ “đi từ cửa để ra ngoài”. Mặc dù cô thực sự thích đọc, nhưng cô không thể đọc nhanh như những đứa trẻ khác. Cô bé Carmen đã bị tẩy chay với những cái tên khó chịu và bị bắt đứng ở bảng đen. Bị chúi mũi vào một vòng tròn nhỏ như một hình phạt vì cô bé không thể hoàn thành một bài toán. Với giấy phép ngầm từ giáo viên, Carmen bị đánh đập bởi những đứa trẻ khác gần như mỗi ngày. Những vết sẹo từ trường Tiểu học Cascade ngày càng sâu. Deedy chỉ mới quay trở lại trường gần đây. Sau hơn 40 năm trải nghiệm đau thương của cô ở đó.

Tình yêu đối với việc đọc sách 

Tuy nhiên, điều mà bất kỳ giáo viên nào của cô ấy cũng như chứng khó đọc của cô ấy đều không thể dập tắt. Đó chính là tình yêu đọc sách của Deedy. Có những thế giới cần phải có giữa những vỏ bọc đó và Carmen sẽ chia sẻ chúng. Ngoài ra, như bây giờ cô nói, những từ ngữ viết ra có thể thay cho các hình thức giao tiếp khác không thể: “Sách là người bạn của những suy nghĩ sâu sắc”. 

Tuy nhiên, Carmen Agra Deedy lúc nhỏ không kể cho ai về những rắc rối của cô cả. Đặc biệt là không phải cha mẹ cô. Bởi vì cô tin rằng mình phải tự giải quyết vấn đề của mình. Deedy thề sẽ cứng rắn và tiếp tục. “Bạn chỉ trở nên cứng rắn khi tiếp xúc với những gì khó khăn, không che giấu nó”. Cô vô cùng khao khát kiến ​​thức. Phát súng đầu tiên của cô về việc cô không hề kỳ quặc, ngu ngốc và buồn bã. Là đến từ một giáo viên vô nghĩa ở lớp năm.

Nhìn nhận bản thân lần đầu tiên 

Carmen Agra Deedy đã được làm một bài kiểm tra viết cho một chương trình bồi dưỡng và không vượt qua được. Nhưng cô tình cờ nghe được giáo viên lớp năm của mình đang tranh cãi thay mặt cho cô. Và người còn lại ở phía bên kia cửa là hiệu trưởng. “Cô ấy không ngốc,” Carmen nghe giáo viên của mình nói. Nó như đánh một tiếng sét vào Deedy. 

Carmen Agra Deedy đã tham gia chương trình bồi dưỡng dành cho học sinh năng khiếu. Và nó đã thay đổi cách giáo viên nhìn cô và cũng là cách cô nhìn nhận bản thân lần đầu tiên trong đời. Cô đã giành được một dải ruy băng xanh tại hội chợ khoa học của quận. Cô chưa từng giành được bất cứ thứ gì trong đời. Chương trình dạy những điều cô quan tâm và khuyến khích cô đạt được điều gì đó. Deedy bắt đầu giải bài tập về nhà của cô một cách cưỡng chế. Cô đã trở thành học sinh A/B và làm bài tập nhiều giờ mỗi đêm.

Tuy nhiên, Carmen Agra Deedy vẫn rất mâu thuẫn. Cô không thể hiểu được sự kết hợp giữa thông minh và ngu ngốc này. Cô biết điều gì đó về “năng khiếu” là một sai lầm. Nhưng nghĩ rằng có thể sai lầm sẽ giúp cô thông minh hơn. Vì có thể nếu cô có thể hành động như một đứa trẻ thông minh, nó sẽ biến cô thành duy nhất. 

Lớp chín cuối cùng đã mang đến một người thầy chu đáo khác. Cô Collins đã cho Deedy về nhà với một vở kịch và một cuốn từ điển di động. Cô chưa bao giờ nghe nói về một cuốn từ điển. Thứ mà Carmen có thể tra cứu các từ ngay tại chỗ! Cô đã dành cả đêm để đọc vở kịch. Và cô đã chạy đến gặp cô Collins vào buổi sáng. Cô yêu cầu cần biết liệu “anh chàng này” có viết gì khác không. Rồi cô Collins hét lên một tiếng. Vở kịch là Macbeth, và tác giả là Shakespeare.

Bước ngoặt cuộc đời Carmen Agra Deedy

Carmen Agra Deedy không có nhiều cơ hội để thả lỏng tâm trí phàm ăn của mình ở trường đại học. Sau một học kỳ, cô phải bỏ học để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Năm 19 tuổi cô kết hôn và 21 tuổi có con. Tuy nhiên, đám mây đen về tâm trạng của cô đã được nâng lên cùng với những đứa con của cô. Bóng tối đó hóa ra giống như những gì cha cô đã nói với cô: “Tâm trạng đó giống như một chiếc tất. Con có thể lật nó ra và tìm kiếm niềm vui” ông nói. Không cần quan tâm đến nghề nghiệp, cô đưa ba cô con gái của mình đến thư viện. Nhưng trong phần dành cho trẻ em, Deedy đã tìm thấy cả quá khứ và tương lai của mình.

Tất cả đều đắm mình trong những cuốn sách ảnh. Cô nhớ thư viện cho phép con mình xem càng nhiều sách càng tốt. Và cô nhớ lại những cô con gái của cô đang kéo những chiếc túi vải căng phồng dọc theo sàn nhà. Bọn trẻ đã chia sẻ những thế giới kỳ diệu của Năm anh em người Hoa, Lyle, Lyle, Cá sấu, Con đường cho Vịt con, và hơn thế nữa…. Với bối cảnh bức tranh, Deedy có thể đọc cùng con dễ dàng hơn. Vì vậy, thư viện đã truyền cảm hứng cho sự nghiệp của cô. Lần đầu tiên cô tự học cách kể những câu chuyện thời trẻ của mình. Sau đó cô tự học cách viết những câu chuyện theo trí tưởng tượng của mình. Cô ấy đã được lắng nghe, và đã được xuất bản.

Tự mình nhận ra khiếm khuyết của bản thân

Carmen Agra Deedy cuối cùng biết được mình mắc chứng khó đọc khi tự tìm kiếm bài kiểm tra ở tuổi 28. Cô cũng được cho biết mình gặp khó khăn trong việc phân biệt các âm vị một cách chính xác. Và có thể không hiểu nhiều những gì đã nói trong lớp. Giờ đây, khi đang chờ đợi sự ra đời của đứa cháu thứ hai. Cũng như phát hành cuốn tiểu thuyết dành cho người lớn đầu tiên của mình. Deedy cảm thấy cô đã dành cả đời để bồi dưỡng trí não và đoán xem “học bình thường” là gì. 

Lời khuyên của Carmen Agra Deedy dành cho những người mắc chứng khó đọc là hãy hướng đến việc học tập và tình yêu. Và hãy để thành công tự chăm sóc bản thân: “Bạn phải học cách tin tưởng vào bản thân và tự tìm hiểu mọi thứ. Mọi người có gì để dạy cho bạn. Mọi thứ được kết nối với nhau. Và bạn phải tin tưởng rằng bất cứ quá trình nào mà bộ não của bạn có để thu nhận kiến ​​thức đều khiến bạn trở thành chính mình. Mọi người đều có một số loại quà tặng khác nhau. Vào cuối cuộc đời này, bạn sẽ không quan tâm đến tất cả những gì bạn đã đạt được. Mà bạn sẽ chỉ quan tâm nếu bạn đã được hạnh phúc”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Group chứng khó đọc