Chặng đường trở thành một tác giả & nhà biên kịch của John Irving được xem là ngu ngốc

Tác giả và nhà biên kịch đoạt giải thưởng – John Irving 

John Irving đã xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình ở tuổi 26. Cuốn tiểu thuyết thứ tư của ông “Thế giới Theo Garp” đã giành được Giải thưởng Sách Quốc gia vào năm 1980. Cuốn chuyển thể kịch bản từ một cuốn tiểu thuyết khác của ông mang tên “The Cider House Rules”. Đã mang về cho ông giải thưởng Viện hàn lâm. Cũng như hàng triệu bản tiểu thuyết và truyện ngắn của ông đã được in, bán và đọc trên toàn thế giới.

Bạn sẽ tưởng tượng như thế nào khi lời nói sẽ trở nên dễ dàng với một người kể chuyện bậc thầy cực kỳ tài năng. Và có nhiều kỹ năng như John Irving. Nhưng đối với Irving thì không phải như vậy. Đối với ông viết không phải tự động. Nhưng ông đã làm cho nó thành công đối với chính bản thân ông. 

John Irving nhận xét: “Để làm bất cứ điều gì thực sự tốt, bạn phải cố gắng hết sức mình. Trong trường hợp của tôi, tôi học được rằng tôi chỉ phải chú ý gấp đôi. Tôi đánh giá cao rằng khi làm đi làm lại một điều gì đó. Thì điều gì đó không bao giờ tự nhiên trở thành bản chất thứ hai. Bạn học được rằng bạn có đủ khả năng cho điều đó. Và nó sẽ không đến trong một sớm một chiều”. 

Cuộc đời của John Irving 

Khi còn là một học sinh tại Học viện Phillips Exeter. Đó là một ngôi trường dự bị ở New England. Nơi mà cha dượng của ông dạy, ông đã làm việc chăm chỉ chỉ để kiếm được điểm C-min bằng tiếng Anh. Và ngoại trừ một số ít người nhìn thấy tiềm năng của ông. Thì các giáo viên của ông coi ông là “kẻ lười biếng” và “ngu ngốc”. John Irving nói về những nhận xét về những thời điểm đó vào cuối những năm 1950 và đầu năm 1960. Trong một cuộc phỏng vấn cho cuốn sách Vượt qua chứng khó đọc của Tiến sĩ Sally Shaywitz.

“Tôi cần năm năm để vượt qua một yêu cầu ngoại ngữ chỉ giới hạn trong ba năm… Tôi đã vượt qua Latin I với điểm D, và vượt qua Latin II. sau đó tôi chuyển sang tiếng Tây Ban Nha, thứ mà tôi hầu như không sống sót…”

“Mãi cho đến khi con trai nhỏ của tôi, Brendan, được chẩn đoán là mắc chứng hơi khó đọc. Tôi mới biết mình đã được trao cơ hội như thế nào. Các giáo viên của thằng bé nói rằng Brendan hiểu tất cả những gì thằng bé đọc. Nhưng thằng bé không thể hiểu một văn bản nhanh như các bạn cùng lứa tuổi… Khi còn nhỏ, Brendan đọc bằng ngón tay của mình theo các câu khi tôi đọc. Và khi tôi vẫn đọc, trừ khi tôi đã viết nó. Thì tôi đọc bất cứ điều gì “nó” cũng rất chậm. Và tôi đọc chúng bằng ngón tay của tôi.

Bị xem là ngu ngốc 

Tôi không được chẩn đoán là mắc chứng khó đọc ở Exeter. Tôi đã bị coi là hoàn toàn ngu ngốc. Tôi đã thất bại trong một bài kiểm tra chính tả và được đưa vào một lớp học chính tả phụ đạo… Tôi ước gì, khi còn là học sinh tại Exeter, tôi đã biết rằng có một từ để chỉ ra điều này. Nó khiến tôi trở thành một học sinh thật khó khăn.Tôi ước tôi có thể nói với bạn bè rằng tôi mắc chứng khó đọc. Thay vào đó, tôi lại giữ im lặng. Hoặc là với những người bạn thân nhất của tôi. Tôi chỉ có thể dở khóc dở cười về việc mình thật ngu ngốc. Brendan biết mình không ngu ngốc. Thằng bé biết nó là một đứa học sinh giống tôi.

Phát triển sự nghiệp 

Đó là môn đấu vật, và huấn luyện viên đấu vật của ông, Ted Seabrooke. Người mà đã giữ anh ở lại trường. John Irving nói: “Anh ấy đã cho tôi đủ tự tin vào bản thân thông qua môn đấu vật. Để tôi có thể đánh bại mỗi ngày trong các lớp học của mình. Và tiếp tục quay trở lại để học hỏi thêm. Một điều may mắn mỉa mai khi tôi phải học lại năm cuối ở Exeter. Đó chính là năm cuối cùng tôi đã được trở thành đội trưởng của đội đấu vật. Đấy chính là sự khác biệt duy nhất của tôi. Niềm vinh dự duy nhất của tôi trong suốt năm năm ở học viện.”

Trong khi đấu vật đã giúp ông có lợi thế ở trường. Thì chứng khó đọc của Irving đã giúp ông phát triển lợi thế của mình trong sự nghiệp viết lách rất thành công của mình. “Nó trở thành một lợi thế. Khi viết một cuốn tiểu thuyết, không có hại gì khi phải đi từ từ. Với tư cách là một nhà văn, việc phải xem đi đọc lại một cái gì đó không hề có hại gì cả” ông giải thích.

John Irving tiếp tục “Một lý do khiến tôi tự tin viết thể loại tiểu thuyết mà tôi luôn viết. Đó chính là tôi tự tin vào khả năng chịu đựng của mình. Để làm đi làm lại một việc bất kể nó có khó khăn đến đâu. Và cho dù đó là lần thứ tư, thứ năm hay thứ tám. Đó là khả năng thúc đẩy bản thân và không lười biếng. Đây là điều mà tôi muốn nói đến những khó khăn mà tôi phải vượt qua khi còn nhỏ”. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Group chứng khó đọc