“Cơ chế đối phó với chứng khó đọc của tôi là sử dụng sự thông minh và hài hước của mình” – Max Brooks

Tác giả những bài báo bán chạy nhất của New York Times – Max Brooks 

Thật khó có thể tưởng tượng được điều gì tồi tệ hơn việc ở trong vùng lân cận của một đám zombie bất tử. Những gì xảy ra với tất cả những chân tay đang bị phân hủy đó. Và chúng không ngừng thúc giục để ăn bạn cho bữa tối chúng. 

Nhưng Max Brooks, tác giả sách bán chạy số 1 của New York Times. Người đã viết ra The Zombie Survival Guide (Three Rivers Press). Và World War Z: An Oral History of the Zombie War (Crown) biết một chút gì đó về điều này. Tuy nhiên, anh cho rằng những năm tháng ở Trung tâm Early Education ở Hollywood. Khi anh còn là một cậu bé mắc chứng khó đọc đã khiến anh luôn lo lắng và tự nghi ngờ bản thân cho đến tận ngày nay. “Đó là một khẩu hiệu” anh chỉ nói một cách đơn giản như thế. 

“Tôi là một thằng ngốc” Brooks giải thích và mô tả cách anh nhìn thấy bản thân mình. Trước khi anh được chẩn đoán vào năm 8 tuổi. “Tôi vẫn vậy. Điều đó không thay đổi. Nhưng một khi lòng tự trọng của bạn biến mất, tôi nghĩ rất hiếm khi nó quay trở lại như cũ. Cho dù tôi có đạt được thành tích gì đi chăng nữa. Thì tôi vẫn là đứa trẻ phải học hai tiếng một đêm. Tôi đến để làm bài kiểm tra không đúng thời gian, và cầu trời rằng tôi đã đạt điểm C.”

Trở thành trò cười 

Tuy nhiên, Max Brooks là một người nói chuyện rõ ràng và dễ dàng. Anh đưa ra một cuộc thảo luận với cái nhìn sâu sắc để nghiên cứu. Bao gồm các giai thoại và những mặt hài hước. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên. Vì Max là con duy nhất của nữ diễn viên Anne Bancroft và diễn viên hài/diễn viên/nhà văn/đạo diễn huyền thoại Mel Brooks. “Cơ chế đối phó với chứng khó đọc của tôi là sử dụng sự thông minh và hài hước.”

“Nhưng các giáo viên của tôi tin rằng tôi lười biếng” Brooks tiếp tục nói. “Tôi nghĩ rằng việc có bố mẹ nổi tiếng của tôi. Đã cho phép họ tạo ra một câu chuyện kể rằng tôi là một đứa trẻ hư hỏng. Rằng bố mẹ tôi sẽ bảo lãnh tôi ra ngoài.” Anh nhớ có lúc anh quá thất vọng vì không thể làm được việc của mình. Đến nỗi anh chỉ biết khóc trước mặt giáo viên của mình. Phản ứng của cô ấy lập tức bùng nổ. Cô ấy nói với anh rằng “Bạn có thể làm được. Bạn chỉ không muốn làm mà thôi”. 

Vấn đề của “Sẽ không” và “Không thể” của Max Brooks

Mẹ của anh thì biết rõ hơn. Bà ấy thấy cách anh trộn các chữ cái của mình và xếp lộn xộn các từ lên. Vì vậy, Bancroft đã đưa anh đến Trung tâm Marianne Frostig ở Pasadena. Và cho anh kiểm tra chứng khó đọc. Một bài kiểm tra xác nhận rằng Max thực sự là đứa trẻ mắc chứng khó đọc.

Được chẩn đoán như thế nên bà ấy phải thay mặt Max làm việc. “Mẹ tôi đã gặp các giáo viên của tôi hàng năm. Để cố gắng và làm cho họ thấy đây không phải là vấn đề ‘sẽ không’ mà là ‘không thể’.”

Và điều đó đối với Max Brooks cũng như vô số những đứa trẻ mắc chứng khó đọc khác. Là trọng tâm của việc bảo vệ hình ảnh bản thân của chúng. Anh đã cố gắng rất nhiều. Anh muốn làm tốt. Tại sao anh lại không thể giống như những người khác?

Max Brooks nói: “Có nhiều cách để khiến những đứa trẻ mắc chứng khó đọc làm được nhiều việc như tất cả những đứa trẻ khác. Ví dụ như học càng nhiều và làm việc chăm chỉ. Nhưng không phải theo cách giống hệt như vậy. Nếu bạn cố ép buộc họ. Thì trong nhiều trường hợp, sự tổn hại đến lòng tự trọng của họ là không thể bù đắp được”.

Sự lo lắng tột cùng 

Đối với Max Brooks, anh không thể thoát ra khỏi sự lo lắng của chính mình. Ngay cả những bài kiểm tra không đúng thời hạn cũng gây đau đớn. “Tôi nghĩ chỉ 25% các vấn đề của tôi ở trường là do chứng khó đọc. Còn 75% còn lại là do lo lắng”. Chúng do chứng khó đọc tạo ra. Điều này được tích lũy và liên tục phát triển bên trong anh. “Vì vậy, khi đến lúc ngồi xuống và làm bài kiểm tra, sự lo lắng của tôi như đã xuyên qua mái nhà. Và nó đã làm mờ mọi thứ khác.”

Mẹ của Brooks đảm bảo rằng anh được kèm cặp mỗi ngày, đôi khi kéo dài hai giờ. Và, có lẽ quan trọng nhất, Bancroft biết được rằng Max lúc nhỏ đã lấy thông tin bằng lời nói. Để giúp đỡ điều đó bà ấy đã thu thập danh sách đọc của anh từ trường. Và sau đó nhờ Viện chữ nổi Braille của Mỹ chuyển chúng thành sách trên băng.

“Tôi đã nghe sách của mình, nếu không thì tôi sẽ không bao giờ vượt qua được trường học” Brooks nói. Cho đến nay, khi Brooks nghiên cứu sách của mình. Anh thường sẽ mua cả bản in và bản audio. Anh sẽ nghe âm thanh trong khi đọc cùng với bản in ra giấy. Bất cứ khi nào một thông tin quan trọng xuất hiện. Anh sẽ tạm dừng âm thanh và đánh dấu trang. “Tôi thấy rằng đó là một cơ chế đối phó rất hữu ích.”

Tốt hơn theo từng độ tuổi

Mặc dù Max Brooks được nhận vào trường Cao đẳng Pomona nổi tiếng là nghiêm ngặt. Nhưng cuộc đấu tranh liên tục và sự kém cỏi trong học tập. Cũng như “bỏ 110 phần trăm và nhận 10 phần trăm” trong toàn bộ cuộc đời học tập của anh đã gây ra hậu quả. “Tôi đã rất kiệt sức” anh chia sẻ. Anh đã chọn những gì anh cho là con đường dễ dàng. Đó là theo học Đại học Pitzer và nhận bằng cử nhân lịch sử.

Nhưng sau đó, ở trường cao học, Max Brooks bắt đầu bỏ qua sự bất ổn trong học tập của mình. “Tôi đã có một lựa chọn có ý thức với tư cách là một thanh niên có trách nhiệm. Đó là đi học cao học (học ngành điện ảnh tại Đại học Mỹ ở D.C.). Tôi biết tại sao tôi lại đi. Tôi biết mục tiêu là gì và tôi đã sở hữu tất cả. Tôi là một tình nguyện viên nhưng  trái ngược với trường tiểu học và trung học. Khi trở về cơ bản tôi là một người viết kịch bản. “

Sự lo lắng của anh giảm xuống, sau đó việc học diễn ra một cách tự nhiên. Và thay vì bị san bằng do sợ hãi thì anh nói rằng: “Tôi sẽ ngồi xuống để thực hiện các bài kiểm tra kỹ thuật rất phức tạp. Về nhiệt độ màu và tốc độ chụp ảnh, thực sự là những thứ máy móc nhưng tôi đã làm được chúng”.

Max Brooks tiếp tục giành được giải Emmy với tư cách là nhà văn cho Saturday Night Live. Diễn xuất cả trên truyền hình và lồng tiếng. Nhưng anh nhận ra sức mạnh thực sự của mình là kết hợp sự ham mê lịch sử vô độ. Cùng với năng khiếu bẩm sinh là kể một câu chuyện hấp dẫn. Từng viết truyện ngắn và thậm chí là truyện dài (400 trang trong năm học lớp 9). Để giải trí khi còn trẻ, Brooks muốn trở thành một tiểu thuyết gia được trả lương. Và lĩnh vực đam mê của anh ấy hầu như không phải là chủ đạo.

Nhà tư tưởng có một hình ảnh lớn

Đã có rất nhiều bài viết về khả năng nhìn mọi thứ. Trong bối cảnh rộng hơn của những người mắc chứng khó đọc. Hàng ngũ doanh nhân đầy những người mắc chứng khó đọc. Họ áp dụng các giải pháp sáng tạo cho mọi thứ. Từ thiết kế đến tài chính cho đến y học và khoa học.

Max Brooks tập trung vào zombie. Cuốn sách đầu tiên của anh ấy là “The Zombie Survival Guide”. Nó dường như được viết bằng lưỡi của anh nên rất chắc chắn. Nhưng nó lại chứa đầy những lời khuyên về sự chuẩn bị khá cụ thể.

Sau đó, khi cảm thấy mệt mỏi với việc chỉ xem những câu chuyện phiêu lưu zombie của một nhóm nhỏ. Thì tình yêu của anh đối với lịch sử thế giới đã thúc đẩy anh xem xét một bệnh dịch zombie toàn cầu và hệ lụy của một sự kiện trên toàn thế giới. “Chính phủ của chúng ta sẽ phản ứng như thế nào? Hay các chính phủ khác sẽ phản ứng như thế nào? Thế chiến Z chính là tôi khi đang nghĩ đến một bức tranh lớn” anh tự hỏi.

Và vâng, anh ấy có thể cho bạn biết cách tốt nhất để sống sót sau cuộc tấn công của thây ma. Cũng như cách bảo vệ tốt nhất và cả tầm quan trọng của việc giữ nước. Nhưng có một ẩn ý mạnh mẽ ngay cả đối với vấn đề tương đối đơn giản này.

“Một câu chuyện về thây ma mang đến cho mọi người một lăng kính hư cấu. Để nhìn ra những vấn đề thực tế của thế giới. Bạn có thể đối phó với sự tan vỡ của xã hội, nạn đói, bệnh tật, sự hỗn loạn trên đường phố. Nhưng miễn là chất xúc tác cho tất cả chúng là thây ma, thì bạn vẫn có thể ngủ được” anh nói với The New York Times. 

Có thể xử lý được sự thật

Kiểu suy nghĩ đó đã thu hút sự chú ý của những người hàng đầu. Ở những nơi như Trường Cao đẳng Chiến tranh Hải quân, nơi Brooks từng là một diễn giả nổi bật. Thay thế thây ma, chẳng hạn như một thảm họa tự nhiên hoặc một đợt bùng phát dịch bệnh như SARS. Cũng như Brooks gần đây đã được hiệu trưởng của trường đại học chiến tranh nói: “Đó là một kịch bản thảm họa toàn cầu đáng tin cậy. Anh là một thường dân mà sư đoàn quân đội Hoa Kỳ chịu trách nhiệm bảo vệ quê hương. Đoàn quân đội số 5 rất thích nghe tin từ anh”.

Vì trải nghiệm kinh hoàng khi mới 10 tuổi. Nơi mà những con chó nhỏ cỡ pint khiến Max Brooks cảm thấy mình quá nhỏ bé. Khi anh cố gắng đọc to một đoạn văn về John F. Kennedy. Brooks từ chối đọc các bài phát biểu, ngay cả với các tướng lĩnh quân đội. “Hoặc là tôi ghi nhớ các bài phát biểu của mình. Hoặc tôi chỉ bước ra ngoài và bắt đầu nói. Tôi chưa bao giờ đọc khi tôi phát biểu với mọi người ”.

Điều này có nghĩa là Max Brooks cực kỳ hấp dẫn cũng như nhanh nhẹn trên sân khấu, Không nói gì đến việc chuẩn bị kỹ lưỡng cho chủ đề của mình. Anh đã biến một cuộc đấu tranh nhục nhã thành một kỹ năng đáng thèm muốn.

Quyền Dân sự và Truyện tranh

Cuốn sách mới nhất của Max Brooks, được xuất bản vào tháng 4 năm 2014. Được gọi là Những người lính địa ngục Harlem (Broadway Books). Một cuốn tiểu thuyết đồ họa hoàn toàn được minh họa bởi Canaan White. Nó dựa trên câu chuyện có thật về trung đoàn bộ binh người Mỹ gốc Phi đầu tiên chiến đấu trong Thế chiến thứ nhất. 

Bất chấp những cuộc đấu tranh phi thường bắt đầu từ quá trình huấn luyện cơ bản. Và mở rộng ra chiến trường cũng như là sự phân biệt đối xử ở quê nhà. Họ nổi lên như một trong những trung đoàn thành công nhất. Nhưng được đánh giá thấp nhất hoặc được đánh giá cao nhất trong cuộc chiến. Không bao giờ mất một chân đất vào tay kẻ thù là một người đàn ông để nắm bắt. Bản quyền phim vừa được lựa chọn bởi Will Smith.

Không phải ngồi yên lâu, Max Brooks đang thực hiện một bộ truyện tranh về ma cà rồng chống lại thây ma. Nhưng tất nhiên, đối với Brooks, có một ẩn ý quan trọng đối với chủ đề này.

“Nó sẽ giải quyết trực tiếp các khía cạnh tâm lý của chứng khó đọc. Cụ thể là cách điểm yếu được cho là lớn nhất của chúng ta có thể trở thành điểm mạnh nhất của chúng ta và ngược lại”. Anh giải thích rằng ma cà rồng không quen với đấu tranh. Họ vốn mạnh mẽ và không sợ hãi, chưa bao giờ phải thích nghi với môi trường xung quanh. Trong suy nghĩ của Max Brooks, chúng là vận động viên bẩm sinh. Hoặc đứa trẻ không hề gặp khó khăn gì ở trường. Nhưng nguồn thức ăn duy nhất của chúng chính là con người đang bị ăn dần. “Họ không biết phải làm gì, bởi vì họ không có lịch sử đấu tranh.”

Sự sống còn của Fittest

Max Brooks có thể viết truyện tranh giả tưởng này vì anh đã thấy kịch bản này diễn ra trong cuộc sống thực. Anh đã giữ liên lạc với nhiều người từ thời thơ ấu của mình. 

“Tôi đang bắt đầu hiểu tại sao mọi người lại chìm. Và tại sao mọi người lại bơi. Rất nhiều đứa trẻ đã trượt băng trong cuộc sống của họ. Nơi mọi thứ đến dễ dàng với chúng, chưa bao giờ phải chật vật. Họ chưa bao giờ phải tạo ra các cơ chế để đối phó. Họ chưa bao giờ phải bù đắp cho bất kỳ loại điểm yếu nào. Và điều đó khiến họ kém khả năng chống chọi với nghịch cảnh hơn nhiều”.  

“Những đứa trẻ phải vật lộn trong giai đoạn đầu đời có thể thoải mái với việc đấu tranh. Khi nghịch cảnh ập đến ở độ tuổi 30, 40 và 50, họ biết cách vượt qua. Ngược lại những đứa trẻ chưa bao giờ phải học những điều đó. Sẽ luôn được xếp loại thẳng như là chưa bao giờ đến lớp. . . .”

Max Brooks đi theo lối mòn như thế. Có vẻ như đây là những đứa trẻ mà Max Brooks đã viết “Hướng dẫn sống sót cho Zombie”. Những đứa trẻ khác giống như anh ở trường? Tại sao? Họ là những người sống sót khi được sinh ra từ tự nhiên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Group chứng khó đọc