“Đừng cho phép khuyết tật làm vô hiệu hóa mình nhưng hãy cho phép nó củng cố lại bản thân mình.” – Keith L.Magee

Mục sư & lãnh đạo cộng đồng, Keith L.Magee

Khi còn là một cậu bé ở vùng nông thôn Louisiana, Tiến sĩ Keith L. Magee đã học được tầm quan trọng của việc cho đi để làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn. “Ông tôi nói với tôi rằng tôi phải trả tiền thuê nhà mỗi ngày để có mặt trên trái đất này”. “Nếu bạn không gửi tiền”, anh nói tiếp “không ai có thể rút tiền”. Để đảm bảo rằng anh có nhiều thời gian để thực hiện những khoản tiền gửi đó. Cha của Magee đánh thức anh mỗi ngày vào lúc 5:30 sáng.

Keith Magee hiện là giám đốc của Viện Công bằng Xã hội. Và là Nghiên cứu viên Cao cấp về Văn hóa và Tư pháp tại Đại học College London. Trước đây, Magee từng là giám đốc điều hành của Bảo tàng Nhà ở Công cộng Quốc gia. Và Trung tâm Nghiên cứu Nhà ở và Xã hội ở Chicago trong 5 năm. Đồng thời trong Mạng lưới Giáo sĩ Mỹ gốc Phi của Nhà Trắng và Hội đồng Tuyên úy Massachusetts. 

Keith Magee cũng là một giảng viên và nhà thuyết giảng được quốc tế công nhận về cuộc di cư của người Mỹ gốc Phi. Tại nhà thờ da đen ở Mỹ và cuộc khủng hoảng HIV / AIDS. Và sự phục vụ của anh không kết thúc ở biên giới nước Mỹ. Magee cũng đồng sáng lập một trại trẻ mồ côi ở Cộng hòa Bờ Biển Ngà. Dành cho trẻ em bị nhiễm hoặc bị ảnh hưởng bởi AIDS. Và được tổ chức nhân đạo Partners in Health ủy quyền. Để xây dựng một nhà nguyện liên tôn và chương trình tuyên úy cho bệnh viện của họ ở Rwanda.

Tuổi thơ của Magee

Thành tích của Keith Magee, theo đúng nghĩa ấn tượng. Thậm chí còn nhiều hơn thế trước những thách thức mà anh ấy phải đối mặt trong suốt chặng đường. Khi anh được tám tháng tuổi, cha mẹ anh chia tay. Và anh không bao giờ gặp lại mẹ mình cho đến khi anh 14 tuổi ở một thị trấn lân cận. Trong khi Magee không bao giờ phải chịu sự thiếu thốn tình yêu thương hay sự quan tâm từ hai người đàn ông. Thì anh ấy lại trải qua sự tàn nhẫn dưới bàn tay của những đứa trẻ khác. “Tôi biết rất nhiều đứa trẻ không có cha, nhưng không đứa nào không có mẹ, vì vậy lũ trẻ sẽ nói, ‘Ai cũng có mẹ trừ bạn. Không ai cần bạn’.” anh nói.

Keith Magee cũng gặp khó khăn trong trường học. Nhưng khi anh học lớp hai, một chuyện đã xảy ra làm thay đổi cuộc đời anh. “Giáo viên của tôi hỏi tất cả cả lớp rằng chúng tôi muốn trở thành gì khi lớn lên. Tôi nói với sự phấn khích rằng tôi muốn trở thành một kẻ lang thang ” anh nói. “Không hiểu được mong muốn đi du lịch và ngắm nhìn thế giới của tôi. Cô ấy đã bắt tôi ở lại sau giờ học và viết 100 lần lên bảng, ‘Tôi không muốn trở thành một tên lang thang’ ”. Ban đầu, giáo viên mắng anh vì sự ngu ngốc, nhưng sau đó nhận ra anh có vấn đề trong học tập và kết luận rằng anh mắc chứng khó đọc.

Nhận được sự giúp đỡ sau khi phát hiện chứng khó đọc 

Kể từ đó, cô ấy làm việc với anh hai lần một tuần sau giờ học về việc đọc và viết. Và cha anh đã củng cố nỗ lực của cô bằng cách đưa Magee đến thư viện địa phương thường xuyên. Thời gian và sự chú ý dành cho việc cải thiện kỹ năng đọc và viết của anh đã được đền đáp rất nhiều. Mặc dù việc đọc thành tiếng vẫn còn khó khăn. Để tránh bị các bạn cùng lớp chế giễu, Magee làm việc đọc sách mỗi tối để chuẩn bị tinh thần. Trước khi được yêu cầu đọc to vào ngày hôm sau. 

Trong khi các lớp giáo dục đặc biệt có sẵn, chúng không phải là một lựa chọn cho anh. Magee nói: “Tôi không thể là một đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt vì tôi là con của cha và ông tôi”. Nhưng bằng cách chăm chỉ học tập và xuất sắc trong các lĩnh vực khác. Chẳng hạn như âm nhạc và mỹ thuật, anh đã tìm thấy vị trí của mình và “học cách biến nỗi đau thành sức mạnh”, anh nói. 

Tốt nghiệp trung học năm 16 tuổi, Keith Magee tiếp tục vào Đại học Ohio. Nơi anh theo kịp bài tập của các môn học bằng cách ghi âm các bài giảng. Và ghi chú bằng cách ghi nhanh các từ khóa thay vì các câu đầy đủ. Sau đó, anh theo học tại các học viện danh tiếng như Georgetown, Đại học Pennsylvania. Trường Nghiên cứu Phương Đông và Châu Phi thuộc Đại học London. Cao đẳng Kinh thánh Quốc tế Grace ở Ohio. Và Trường Thần học Harvard, lấy bằng tiến sĩ thần học.

“Chứng khó đọc giúp tôi luôn khiêm tốn”

Với tất cả những thành công trong học tập và sự nghiệp của mình. Magee có tự coi mình đã “hết” chứng khó đọc không? “Tôi đã không phát triển nhanh hơn chứng khó đọc của mình. Tôi sống với nó mỗi ngày và tôi rất vinh dự vì nó, bởi vì nó khiến tôi luôn khiêm tốn” anh nói. Vì việc viết lách vẫn còn là một thách thức, anh chuẩn bị các thuyết trình và bài giảng bằng cách lập dàn ý chi tiết và sắp xếp chúng theo những điểm riêng mà anh muốn thực hiện.

Khi mọi người hỏi Keith Magee nguồn động lực của anh ấy, anh đã nhắc đến bố của mình. “Anh ấy là một người đàn ông đáng kinh ngạc, và ông ấy muốn tôi trở nên tốt hơn ông ấy” Magee nói. Cha anh là một người buôn gỗ. Và là chủ sở hữu của những chiếc xe tải chở gỗ đến nhà máy giấy. Ông đã làm việc chăm chỉ, nhưng ông đã dành thời gian để truyền cho con trai mình một la bàn đạo đức vững chắc. Và cả niềm tin vào sức mạnh của giáo dục. 

Một thời gian ngắn trước khi qua đời vào năm 2006, cha của Magee đã khen ngợi anh. Vì “đã làm được nhiều việc trong cuộc đời của con hơn một số người có thể làm trong ba đời. Bất kể chủng tộc, tình trạng kinh tế hay phả hệ của họ. Nhưng con còn rất nhiều việc phải làm vì vậy hãy tập trung” ông  nói.

Những đóng góp dành cho cộng đồng của Keith Magee

Và Keith Magee đang làm điều đó. Ngoài vai trò giám đốc Bảo tàng Nhà ở Công cộng Quốc gia và nhiều khía cạnh trong mục vụ tâm linh của mình. Bao gồm vai trò lãnh đạo của mình tại Nhà thờ Berachah, ở Boston, Massachusetts. Thì anh làm việc với nhiều tổ chức quốc tế khác nhau để ngăn chặn chu kỳ đói nghèo toàn cầu. Bằng cách giáo dục những người trẻ tuổi về nghèo đói, bất bình đẳng. Chính sách công và cách xây dựng cộng đồng đô thị bền vững. “Nếu chúng ta không làm điều gì đó cho người nghèo, chúng ta sẽ không bao giờ thực sự có tầng lớp trung lưu” anh nói.

Keith Magee cũng chia sẻ kinh nghiệm của mình khi mắc chứng khó đọc với các bậc cha mẹ có con mắc chứng khó đọc. “Hãy tin vào con bạn rằng, cho dù thế nào đi nữa. Thì chúng vẫn có khả năng trở thành bất cứ thứ gì chúng muốn trở thành” anh nói với họ. “Đừng cho phép khuyết tật của họ làm họ vô hiệu hóa. Nhưng hãy cho phép nó củng cố họ. Mọi người đều có một người chiến thắng bên trong mỗi người. Nó chỉ cần được trau dồi mà thôi”

Sự lạc quan của anh cũng cộng hưởng với cộng đồng những người không mắc chứng khó đọc. “Nơi bạn bắt đầu không xác định được bạn sẽ kết thúc ở đâu. Hãy là người tốt nhất có thể và đừng để những điểm không hoàn hảo ngăn cản bạn” anh nói. 

Nhưng Keith Magee cũng nhấn mạnh sự cần thiết của sự khiêm tốn. Một yếu tố quan trọng trong cuộc sống của anh. “Tôi rút lui khỏi việc được đánh dấu. Bạn không cần phải được đưa ra từ trong đám đông. Nhiều người tốt đã chết, những người sẽ không bao giờ được nhớ đến ” anh nói.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Group chứng khó đọc