“Trở thành chính mình bằng cách nhờ vào bộ não của mình chứ không phải cố gắng vượt qua khuyết tật và chối bỏ nó” – Jeanne Betancourt

Jeanne Betancourt, nữ nhà văn sáng tác truyện thiếu nhi và biên kịch nổi tiếng

Jeanne Betancourt là tác giả của 75 tiểu thuyết dành cho trẻ em và thanh thiếu niên. Hơn 12 kịch bản điện ảnh và truyền hình. Và một cuốn phi tiểu thuyết dành cho người trưởng thành. Cô đã nhận được Giải thưởng Tâm lý học Quốc gia của Hiệp hội Tâm lý Hoa Kỳ. Về sự Xuất sắc trong Truyền thông và một số Giải thưởng Children’s Choice Awards. Betancourt cũng nhận được sáu đề cử Giải Emmy cho tác phẩm After-School Specials. Được viết cho Đài ABC, đề cao sự việc thanh thiếu niên giải quyết các vấn đề xã hội nghiêm trọng.

Ít nhiệt tình với trường học 

Khi còn là một đứa trẻ ở vùng nông thôn Vermont. Jeanne Betancourt rất thích chơi ở trang trại của một người hàng xóm và tham gia các bài học nhảy bằng loại giày đặc biệt. Cô gõ những miếng kim loại gắn trên gót và mũi. Để tạo nhịp điệu tại một phòng tập khiêu vũ địa phương. Cô không có hứng thú với việc trở thành một nhà văn. Mà thay vào đó mơ ước của cô là trở thành Rockette tại New York’s Radio City Music Hall. Betancourt ít nhiệt tình hơn với trường học. Nơi cô phải vật lộn với chính tả, đọc và các công việc đòi hỏi sự chi tiết. 

Jeanne Betancourt nói: “Tôi nghĩ các giáo viên lớp một và lớp hai của tôi rất giỏi. Tôi nhớ mình đã vẽ những chữ cái trong không khí. Lúc đó có một thứ đa giác quan diễn ra và cuối cùng tôi đã học đọc. Nhưng chính tả và bảng thời gian biểu rất khó với tôi. Cha tôi muốn tôi trở thành 1 học sinh đạt điểm A. Vì vậy ông bắt tôi viết đi viết lại các bảng thời gian. Cha tôi lớn lên trong thời đại mà mọi người cảm thấy rằng nếu bạn làm việc chăm chỉ. Thì bạn sẽ làm tốt, vì vậy ông ấy muốn đảm bảo rằng tôi đã làm việc chăm chỉ ”.

Trở thành một nữ tu 

Là một học sinh siêng năng tại trường trung học dành cho nữ sinh Công giáo. Jeanne Betancourt không học tiếng Latinh và tiếng Pháp, nhưng cô đã xuất sắc trong các môn học khác. Và giành được giải thưởng toán học và khoa học khi tốt nghiệp năm cuối cấp. Thay vì trở thành một vũ công ở New York. Cô chuyển đến Rutland, Vermont và trở thành một nữ tu. Cô gia nhập Dòng Nữ tu Thánh Joseph, một đơn vị giảng dạy. Để lấy bằng  B.S. trong giáo dục tại một trường cao đẳng Công giáo nhỏ. Sau đó cô dạy lớp bảy và lớp tám.

Jeanne Betancourt từ bỏ công việc mình đang có sau sáu năm giảng dạy. Và chuyển đến định cư tại New York. Sau đó, cô kết hôn, có một cô con gái. Rồi tiếp tục dạy môn tiếng Anh cấp Trung học vào ban ngày. Và theo đuổi bằng thạc sĩ môn nghiên cứu điện ảnh tại Đại học New York vào ban đêm. Mười bảy năm gắn bó với sự nghiệp trồng người. Cô đã dành sáu năm cuối cùng để dạy nghiên cứu điện ảnh và làm phim cho học sinh trung học. Cô nói: “Có một sự chuyển đổi lớn trong các nghiên cứu về truyền thông. Bây giờ nhìn lại, đó là những gì bạn cần để dạy trẻ mắc chứng khó đọc. Đó là một phương pháp học tập đa ngành.”

Nhận ra bản thân mắc chứng khó đọc 

Ở độ tuổi ngoài bốn mươi, Jeanne Betancourt nhận ra rằng bản thân mình cũng mắc chứng khó đọc. Khi gặp một người phụ nữ làm việc với những học sinh gặp vấn đề đọc hiểu. Cô ấy đã hỏi người phụ nữ này về chứng bệnh này. Betancourt nói: “Khi cô ấy mô tả nó, tôi đã nghĩ về con gái tôi, Nicole, và cả chính tôi. Khi Nicole còn là một học sinh trung học, chúng tôi đã đưa con bé làm một bài kiểm tra. Và kết quả là nó có các triệu chứng khó đọc kinh điển. Con bé rất thích các bức tranh và con bé mất khá nhiều thời gian để học đọc. Hay là học một thứ ngôn ngữ nào đó. Và hiện nó đang là một nhà làm phim từng đoạt giải Emmy”.

Tiểu thuyết gia viết sách cho trẻ em

Jeanne Betancourt dưới tiếng tăm của một tiểu thuyết gia viết cho trẻ em và thanh thiếu niên cũng đạt được nhiều giải thưởng. Trong số những cuốn sách nổi tiếng nhất của cô là 44 cuốn tiểu thuyết “Pony Pals”. Câu chuyện kể về ba cô gái, trong đó có một người mắc phải chứng khó đọc. Và chuyến phiêu lưu của họ nơi có những biến cố xảy ra. Họ phải cố gắng giải quyết các vấn đề khác nhau. Kể như từ việc phải làm gì khi đối diện với một người bắt giữ động vật bất hợp pháp đến cách chăm sóc một con ngựa bệnh.

Trong cuộc gặp mặt Pony Pals, hai trong số các cô gái đã liên tiếp viết ra những ý tưởng của họ về vấn đề. Trong khi Anna, người gặp phải chứng khó đọc, vẫn không ngừng vẽ các cô gái. “Thông qua những trang sách, tôi đã khắc họa nên sức mạnh của một người họa sĩ trong tâm hồn Anna. Sự kết nối của cô và mọi người, và khả năng giải quyết vấn đề”, Betancourt chia sẻ, “chỉ qua cái cách mà cô gái ấy thể hiện bản thân. Chúng ta đã nhìn thấy một đứa trẻ tiềm ẩn sức mạnh của hội chứng khó đọc.”

Trong tập  “Tên tôi là Brain Brian” có đề cập tới một cậu nhóc đã lớp 6. Mà vẫn luôn phải đối diện với những vấn đề về học tập của mình. Và một ông bố, người luôn nghĩ rằng con trai mình thật lười nhác, học hành không đủ chăm chỉ. Cuộc sống của Brian đã có được bước ngoặt khi một giáo viên mới vào trường. Và nhận ra dấu hiệu của chứng bệnh bên trong cậu bé. Cứ như vậy, thầy giáo ấy đã giúp Brian hiểu ra vấn đề của chính mình. Cũng như lựa chọn một phương pháp học tập khác phù hợp hơn. Khiến cho cậu nhóc ấy có thể đạt được tài năng và sự đột phá hiệu quả nhất.

Đưa trải nghiệm cá nhân vào truyện 

Trong công cuộc viết những cuốn truyện thiếu nhi của mình. Jeanne Betancourt đã đưa những trải nghiệm cá nhân và cả gia đình mình vào từng nhân vật. 

“Với phương pháp luận siêu hình, tôi nghĩ rằng cái khả năng thiên bẩm mà tôi được trao tặng. Đã bù lại tất cả những rắc rối mình gặp phải với chứng khó đọc. Bao gồm cả khả năng nghe viết. Khi tôi đọc hoặc viết, trong đầu tôi hiện lên từng từ từng từ một. Và cả những hình ảnh đa chiều. Khi mọi người tham gia đọc những thành quả của tôi, tôi hi vọng rằng họ có thể nắm bắt được âm hưởng của từng trang viết. Và thấy câu chuyện thú vị, đặc biệt là về hội chứng khó đọc. Vì lẽ tôi thật sự muốn giữa tôi và độc giả có sự đồng cảm với nhau”  cô ấy chia sẻ.

Hài lòng với cuộc sống của chính mình 

Ngoài việc được biết đến với chức danh tác giả của những tập truyện thiếu nhi mang tên  “Pony Mysteries”. Jeanne Betancourt còn là một họa sĩ và trong lòng còn nhen nhóm đam mê về nhảy tapping. 

Cô tâm sự :“Tôi thực sự rất hài lòng với cuộc sống của mình. Hài lòng khi được sống đúng với sức mạnh mình sở hữu. Tất nhiên, đời không thể thiếu những giông bão, khó khăn. Nhưng tôi tự tâm niệm rằng khi được ngắm nhìn thế giới một cách toàn diện như thế này. Khi được kết nối với mọi người bằng sức mạnh của chứng khó đọc. Khi luôn có một cơ hội để trở thành một nhà văn, đắm chìm trong từng thế giới mình tạo ra. Khi vẫn còn tiếp tục có những nét ngang thẳng hàng, nét màu sắc, nét bút, vẽ nên bản thân từng ngày. Đó đã là một đặc ân mà bản thân được hưởng”. 

“Tôi nghĩ rằng quan trọng là những đứa trẻ mắc phải hội chứng khó đọc và sắp vào đại học. Nên biết được người cũng đã mắc phải hội chứng tương tự. Và họ đã làm nên được nhờ chính căn bệnh, chứ không phải bất chấp khó khăn. Tôi đã là chính mình ngày hôm nay nhờ vào bộ não khó có thể tiếp nhận thông tin của tôi. Chứ không phải tôi đã cố gắng để vượt qua và chối bỏ nó” cô nói. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Group chứng khó đọc